Băng quảng cáo
Băng quảng cáo



Giám đốc khuyết tật giàu nghị lực
20:57, 04/11/2012


“Nghị lực, thông minh và tài hoa” là lời nhận xét ngắn gọn mà những người quen biết dành tặng chàng trai khuyết tật Lại Văn Điệp (xã Vũ Ninh, huyện Kiến Xương tỉnh Thái Bình).

Đó cũng là những yếu tố cơ bản để anh có thể vượt qua nỗi đau, nỗi mặc cảm về khiếm khuyết của mình, từng bước vươn lên trong cuộc sống. Từ một người “suýt bị bỏ đi”, không tiền, không địa vị anh đã trở thành giám đốc của một công ty chuyên sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ, dạy nghề và tạo việc làm cho hàng chục lao động khác, trong đó có cả những người đồng cảnh.

Say sưa với cây đàn organ trong buổi khai giảng lớp dạy nghề cho người khuyết tật

Vượt lên đôi chân tật nguyền

Dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền hậu và cách ăn nói thông minh, linh hoạt là ấn tượng đầu tiên mà bất kỳ ai cũng sẽ nhận thấy khi tiếp xúc với anh Lại Văn Điệp. Đi lại khó khăn và chậm hơn so với người bình thường, nhất là những lúc lên xuống cầu thang, bậc thềm nhưng khi người khác ngỏ ý giúp đỡ anh chỉ xua đi và tươi cười “cháu đi được”, “anh đi được”. ít ai biết, để có được sự tự tin và tự lập đó, Điệp đã phải dày công gây dựng, rèn luyện từ khi còn rất nhỏ.

Cơn sốt bại liệt khi 10 tháng tuổi đã khiến cậu bé khôi ngô Lại Văn Điệp bị liệt nửa người, toàn thân bất động, có chăng chỉ là đôi mắt sáng vẫn long lanh đưa đi đưa lại và nhịp thở thều thào, yếu ớt. Ba năm trời chữa trị khắp các bệnh viện trong và ngoài tỉnh Thái Bình mà không có hiệu quả, đi đến đâu bác sĩ cũng lắc đầu trả về. Bố mẹ anh đành ôm con về nhà trong niềm đau đớn vô hạn. Thấy Điệp như thế có người đã khuyên gia đình đem bỏ để chuyển kiếp cho anh nhưng bố mẹ Điệp nhất quyết không đồng ý. Họ quyết tâm dù phải ăn rau ăn cháo cũng gắng sức nuôi con.

Không thể trông chờ vào bệnh viện, hai ông bà thay nhau lặn lội khắp nơi dò hỏi các loại thuốc Nam, thuốc Bắc gia truyền, rồi cao trăn, cao hổ cốt… Và tình yêu thương cộng với sự lao tâm, khổ cực của bố mẹ Điệp dường như đã khiến cả trời xanh cảm động. Phép màu đã diễn ra. Ba tuổi Điệp bắt đầu cử động được. Bốn tuổi Điệp có thể ngồi dậy nhưng tay trái và chân phải đã bị teo không vận động được. Dựa vào cánh tay phải còn khỏe mạnh và chân trái đã teo nhưng còn có thể đưa đi đưa lại, Điệp tập lê la trong nhà, rồi sang nhà hàng xóm. “Có lúc bò lê khiến đầu móng chân móng tay tóe máu nhưng, trẻ con mà, cứ bò lê đi được là thích nên tôi vẫn chịu đựng, dần dần cũng quen. 8 tuổi, bố làm cho tôi đôi nạng gỗ để tập đi và đến năm 11 tuổi khi đi được vững hơn, tôi xin bố cho đi học lớp 1”, anh Điệp bồi hồi nhớ lại.

Ba năm đầu đi học, bố phải thường xuyên đưa đón Điệp bằng xe đạp. Thương bố tuổi đã cao, ngày nào cũng lặn lội vất vả, ngoài thời gian học, Điệp đều kiên trì tập đi và đến lớp 4 đã có thể tự đi bằng nạng đến trường, cặp sách nhờ bạn mang giúp. Vất vả như vậy nhưng dù ngày nắng hay ngày mưa, không khi nào Điệp nghỉ học. Bạn bè và thầy cô trong trường đều khen Điệp sáng dạ, học đến đâu thuộc đến đấy, trong lớp ai cũng quý mến. Đến lớp 10, trường cách xa nhà nên việc đi lại quá khó khăn. Điệp quyết định nghỉ học để đi học nghề mộc mỹ nghệ.

Anh Điệp kể: “Việc học nghề đối với tôi gặp rất nhiều khó khăn vì tay chân khuyết tật, thời gian đầu phải mất hàng tháng trời mới cầm được cái đục, cái dũa. Nhưng càng học tôi càng thấy đam mê với nghề chạm khắc. Mỗi khi bắt tay vào việc và hoàn thành một sản phẩm, tôi có cảm giác như mình là người nghệ sĩ, vừa sáng tác xong một tác phẩm hoàn chỉnh vậy”. Niềm đam mê cũng thôi thúc anh học nghề cần mẫn, chăm chỉ hơn. Chỉ sau một năm Điệp đã học thành nghề chạm khắc ghế đi – văng. Anh còn lặn lội sang tận Nam Định, Hải Phòng để học nâng cao về các sản phẩm ghế trường kỷ, sập gụ, chạm khắc đồ thờ, làm hàng mỹ nghệ với những nét chạm khắc tinh vi và công phu hơn. Có nghề trong tay, lại không cam chịu cảnh làm thuê lương ba cọc ba đồng. Năm 2002 Lại Văn Điệp quyết tâm mở xưởng mộc tại quê mình.

Trở thành Giám đốc khuyết tật

Khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, không tiền, không máy móc, không gỗ, không thợ, chỉ với mong ước lớn nhất là mở xưởng để làm nghề và giúp những người khuyết tật khác. “Lúc đầu tôi cũng hoảng lắm, bố mẹ thì can ngăn nhưng đã quyết là làm. Tôi đến các cơ sở chạm khắc lớn, xin nhận lại đơn hàng của họ với cam kết “không đảm bảo chất lượng không lấy tiền”, họ đã tin tưởng và cho làm”.

Suốt 3 tháng như thế, anh Điệp đã dần thuyết phục được khách hàng và bắt tay vào gây dựng công ty. “Tôi rủ một người bạn cùng làm với mình và mượn cơ sở của bạn để làm xưởng mộc. Với 5 triệu đồng vay mượn từ bạn bè, tôi mua được một máy vanh nọng lỗ, một máy doa hạ nền, một máy khoan tay phục vụ cho làm ghế đi – văng, huỳnh cửa, giường tủ và thuê được 2 nhân công”. Sản phẩm chính của cơ sở là đồ thờ và đồ gỗ mỹ nghệ đã dần đáp ứng được nhu cầu của khách hàng, có chỗ đứng trên thị trường.

Anh Điệp đang giới thiệu sản phẩm của Công ty với lãnh đạo Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam

Khi công việc sản xuất kinh doanh đã ổn định và thu nhập cũng khá dần lên, anh bắt đầu thực hiện mơ ước thứ hai của mình đó là truyền nghề cho những người cùng cảnh ngộ. Năm 2006 dành dụm được 40 triệu đồng, anh Điệp mua một mảnh đất cạnh nhà để mở xưởng mộc rộng gần 100m2 và mở lớp dạy nghề cho 07 người, trong đó có 4 người khuyết tật. Sau khi thành nghề, số học viên này đều đã trở thành thợ chính thức trong cơ sở. Năm 2010, anh lại mạnh dạn vay thêm vốn mở rộng xưởng, đầu tư máy móc, thiết bị chuyên dùng và đào tạo thêm thợ.

Công ty TNHH Đồ gỗ mỹ nghệ người tàn tật của Lại Văn Điệp được thành lập năm 2011. Với 18 lao động trong đó có 11 người khuyết tật Công ty tập trung sản xuất đồ thờ, ghế đi – văng mang quy mô lớn và khép kín (tự mua gỗ, tự sản xuất, tự tiêu thụ sản phẩm), doanh thu đạt trung bình 2 tỷ/năm. Sản phẩm của Công ty không chỉ được tiêu thụ ở Thái Bình mà còn vươn ra các tỉnh lân cận như Nam Định, Hải Phòng…

Không chỉ sản xuất và kinh doanh, Điệp còn tham gia vào BCH Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vũ Ninh, là Phó Bí thư Đoàn thôn Đông Hòa. Chàng Giám đốc trẻ còn là một cây đàn điệu nghệ, trước kia đã từng sống bằng nghề đánh đàn organ cho các đám cưới, hội nghị. Bây giờ, kinh tế gia đình đã khá hơn trước, anh không phải rong ruổi khắp các thôn xóm mãi nghệ nữa nhưng vẫn sắm cho mình một dàn karaoke để “thỉnh thoảng giải trí cùng anh em bạn bè”.

Vượt lên được số phận, nâng đỡ cho nhiều người khác cùng vươn lên thoát nghèo, hạnh phúc với anh Điệp còn là một người vợ dịu hiền, chịu khó và sẵn sàng hỗ trợ chồng bất kể khó khăn, vất vả. Thành quả ấy không phải bất kể người khuyết tật nào cũng làm được. Đúc kết lại quãng đường đã qua của mình, anh Điệp tâm huyết “Học được nghề, thành đạt và có được ngày hôm nay là cả một quãng đường dài đầy mồ hôi và nước mắt. Nhưng trong tôi lúc nào cũng có niềm tin, nếu mình cố gắng, nỗ lực hết sức, thành công sẽ đến cho dù muộn hơn mọi người”. 

Nguyện vọng lớn nhất của anh bây giờ là muốn thuê mặt bằng tại mảnh đất cạnh Công ty Gia Linh ở thôn Bắc Sơn, xã Vũ Ninh, Kiến Xương, Thái Bình để mở rộng sản xuất và làm cơ sở dạy nghề cho người khuyết tật và được vay thêm vốn phát triển kinh doanh. “ở Thái Bình và Kiến Xương quê tôi vẫn còn nhiều người khuyết tật lắm, muốn giúp họ có được cái nghề, tự lập cuộc sống cần phải có nguồn hỗ trợ và sự chung tay của cả cộng đồng bởi “một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Theo asvho.org.vn

Thêm nhận xét


Security code
Không rõ, lấy lại hình mới