|
12:47, 08/09/2009 |
(Dân trí) - Chúng tôi trở lại xã Mai Trung vào dịp khai giảng năm học mới 2009-2010 và chứng kiến những sự thay đổi đáng mừng trong cuộc sống của hai cháu bé đáng thương. Bé Hòa đã có quần áo mới, sách vở mới để cùng bạn bè đến trường làm lễ khai giảng. Hàng chục cuốn vở, cuốn sách mới được bé Hòa mang ra khoe với chúng tôi, đều là phần quà do những tấm lòng hảo tâm trong cả nước gửi tặng để giúp em có một năm học mới tươm tất. Tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của 2 cháu bé Hòa và Hải, qua hộ khẩu cũng như giấy khai sinh của 2 cháu mà chúng tôi kiểm tra từ phía UBND xã thì cháu Hòa nay đã 11 tuổi (sinh ngày 13/4/1999), cháu Hải sinh ngày 16/4/2007. Về vấn đề này, do tác giả bài viết ban đầu có sai sót không kiểm tra tuổi theo giấy khai sinh nên dẫn đến nhầm lẫn, Dân trí xin chân thành cáo lỗi với quý độc giả về sai sót này. Riêng hoàn cảnh gia đình của 2 cháu thực sự là rất khó khăn. Chúng tôi xin cảm tạ những tấm lòng bạn đọc những ngày qua đã ủng hộ, giúp đỡ cho 2 cháu bé có cuộc sống tốt hơn.  Hòa diện áo mới đi khai giảng Trao đổi với chúng tôi về trường hợp của hai cháu bé, ông Nguyễn Đức Thành, Chủ tịch UBND xã Mai Trung cho biết, chị Nguyễn Thị Ba, mẹ của 2 cháu cũng như chú bác ruột đều thuộc diện hộ rất nghèo trong xã. Theo ông Thành, năm 2005, chị Ba được giúp đỡ xây căn nhà tình nghĩa làm chốn nương thân cho 3 mẹ con, huyện đoàn tặng cháu một chiếc xe đạp để đi học. “Xã cũng xếp hoàn cảnh của hai cháu vào diện cần giúp đỡ đặc biệt và sắp tới là một trong 8 hộ gia đình sẽ được nâng cấp xây nhà tình nghĩa”, ông Thành khẳng định. Ông Nguyễn Văn Trường, trưởng thôn Ninh Gia cũng cho hay, chưa bao giờ bà con để cho 2 cháu phải đói khát mà ngược lại rất quan tâm. Hiện nay cháu Hòa được hưởng chế độ trợ cấp thường xuyên với mức 120.000 đồng/tháng, còn cháu Hải được hưởng 240.000 đồng/tháng. Sau khi Dân trí có bài về hoàn cảnh của hai cháu, cháu Hòa được bác đón về nuôi, cháu Hải được chăm sóc tốt hơn nhờ sự ủng hộ của bạn đọc
|
|
21:36, 06/09/2009 |
|
(Dân trí) - Trên chiếc giường nhỏ cũ kỹ, anh Nguyễn Trọng Tý nằm dài nói không ra hơi: “Bác sĩ bảo tim tôi bị to quá rồi, không mổ là chết. Nhưng trời ơi, mổ thì biết lấy tiền đâu. Đành chịu chết thôi!” Cuộc sống của cả gia đình Nguyễn Trọng Tý ở xóm Nam Tiến, xã Thạch Lưu, huyện Thạch Hà (Hà Tĩnh) đều phải dựa vào đôi bàn tay người vợ với 2 sào ruộng. Những năm mất mùa cũng như hiện nay vợ anh phải bỏ đi làm ăn tận trong Nam để kiếm tiền mua thuốc chữa bệnh cho anh và nuôi hai đứa con nhỏ. Đứa lớn năm nay 7 tuổi, đứa bé 5 tuổi. Trong ngôi nhà nhỏ không có gì đáng giá ngoài chiếc giường cũ kỹ với một chiếc xe đạp cà tàng. Anh Tý nằm dài trên giường, người chỉ còn da bọc xương. Một cảm giác trống trải, cô độc trong ngôi nhà lạnh lùng, dột nát. Anh Tý đã 5 lần ra bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) chữa trị. Mỗi lần đi tốn kém hàng chục triệu đồng. Vợ chồng anh phải vay mượn khắp nơi. Đến nay đã cuối đường hầm không có lối thoát. Từng ngày anh chỉ biết nhìn ra cửa và cầu mong cái chết đừng đến sớm với mình. Anh Tý nằm dài trên dường bệnh trong căn nhà lá dột nát (Ảnh Hoài Thu) Anh Tý thều thào, thở dài: “Đất đai đã bán hết, cửa nhà cầm cố cả rồi. Vợ tôi bươn chải nơi đất khách quê người vẫn không lo đủ tiền chữa bệnh thông thường ở nhà. Hiện giờ mỗi tháng phải mất đến 1 triệu tiền thuốc”. “Nhiều khi tôi nghĩ quẩn muốn chết đi để không làm khổ vợ con. Tôi thấy nhục cho đời trai trẻ của mình sống mà không làm được gì có ích thà chết cho xong. Nhưng lại nghĩ trời bắt mình chết thì thương các con quá. Chúng còn non dại lấy gì để sống khi đời không còn bố mà nợ nần lại chồng chất trên đôi vai vợ”. Trước mắt, anh Tý còn một cơ hội cuối cùng để tìm được sự sống lâu dài là phải mổ tim gấp. Hiềm nỗi một ca mổ tim phải mất trên 100 triệu đồng. Một khoản tiền ngoài sức tưởng tượng của một gia đình cùng kiệt nơi vùng quê nghèo khổ biết cậy nhờ ai đây! | Mọi sự giúp đỡ xin gửi về: 1. Anh Nguyễn Trọng Tý - xóm Nam Tiến, xã Thạch Lưu, huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh 2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học và Dân trí - Báo điện tử Dân trí (Hà Nội) Số 2/48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490 Email:
Địa chỉ thư điện tử này đã được bảo vệ khỏi các chương trình thư rác, bạn cần bật JavaScript để xem nó
* Tài khoản VNĐ: Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí Số TK: 10 201 0000 220 639 Tại: Chi nhánh Ngân hàng Công thương Hoàn Kiếm Hà Nội
* Tài khoản USD: Tên TK : Báo Khuyến học & Dân trí Số TK : 10 202 0000 004346 Switch Code : ICBVVNVX106 639 Tại : Sở Giao dịch I – Ngân hàng Công thương Việt Nam 3. Văn phòng đại diện của báo: VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122 VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725
VP HCM: 40/17/16 Nguyễn Văn Đậu, phường 6 quận Bình Thạnh. Tel: 08. 35107. 331
VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 071.3.733.269
| Hoài Thu - Duy Thảo
|
|
|
21:28, 06/09/2009 |
|
Dân trí) - Nhìn con lên cơn đau tim không thở được, môi tím ngắt rồi ngất đi mà lòng chị đau như cắt. Thương con nhưng chị chỉ có thể mua thuốc cho con uống cầm cự mà thôi. Mới 4 tuổi đầu nhưng bé Trâm đã phải chịu đựng những cơn đau hành hạ. Theo lời giới thiệu của người dân địa phương, lần theo con hẻm sâu tít giữa những cánh đồng thanh long của xã Tân Lập, tôi tìm đến căn nhà chừng 36m2, do UBND xã Tân Lập trợ cấp 6 triệu đồng để xây dựng năm 2006, và chứng kiến một hoàn cảnh bi đát của vợ chồng anh Nguyễn Văn Mạng (43 tuổi) và chị Thái Thị Thúy (31 tuổi), ở tổ 4, thôn Lập Phước, Tân Lập, Hàm Thuận Nam, Bình Thuận. Hai anh chị vốn là nông dân nhưng trong tay không một tấc đất để canh tác. Cuộc sống vất vả, chỉ đắp đổi qua ngày nhờ sức lao động làm thuê, cuốc mướn. Anh chị có 3 đứa con gái, cháu Nguyễn Thị Xuân Kiều (10 tuổi) đang học lớp 4, Nguyễn Thị Tuyết (6 tuổi) đang học mẫu giáo và Nguyễn Thị Bích Trâm (4 tuổi) đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo - bệnh tim bẩm sinh. Trong khi bao trẻ em khác được sinh ra khỏe mạnh, sống trong cảnh gia đình no ấm đầy đủ, thì ngược lại em Bích Trâm phải sống trong cảnh nghèo nàn, bệnh tật triền miên.
|
|
21:15, 04/09/2009 |
|
(Dân trí) - Suốt một năm nay, chưa đêm nào chị tròn giấc. Nước mắt lặng lẽ rơi mỗi khi chị nhớ chuyện cũ. Ngày cháu Hồ Thị Ta Đăng cất tiếng khóc chào đời cũng là ngày chồng chị nhắm mắt xuôi tay. Trong tận cùng đói khổ, bản năng người mẹ đã nâng chị dậy.  Dù đói nghèo, chị Hoan vẫn quyết tâm cho con học chữ. Nước mắt trong ngôi nhà không nóc “Mẹ ơi! Con đói quá!”. Mỗi lần nghe ba đứa con dại thốt lên những lời ngọng líu ấy, lòng chị Hồ Thị Hoan thêm quặn thắt. Điệp khúc “con đói” vẫn ngày ngày vang lên dù chị đã nhường hết phần ăn cho các con. “Giá như chồng mình còn sống. Mẹ con mình chẳng đến nỗi đói ăn, đói mặc thế này”, chị Hoan đưa tay gạt dòng nước mắt, âu sầu tâm sự.
|
|