Sinh ra trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm do bệnh tật, bố bị ngớ ngẩn, chị thần kinh cũng không bình thường. Năm nay đã 27 tuổi nhưng chưa một lần biết đến sự ấm áp, hạnh phúc của một gia đình thực sự.
Con ngõ nhỏ, hai bên cỏ dại mọc rậm rạp, quanh năm không một bóng người lạ qua lại, chỉ có bước chân của chị và người cha già bị bệnh thần kinh. Đó là nơi trú ngụ của chị Trịnh Thị Tiến, thôn 8, xã Yên Giang, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá. Nhà nghèo, mẹ mắc bệnh nặng không có tiền chữa trị nên đã qua đời lúc chị còn rất nhỏ, bỏ lại chị bơ vơ khi chưa tròn 3 tuổi với người cha không bình thường về thần kinh. Một thời gian sau khi mẹ mất, người cha lấy vợ 2 và cuộc sống của chị lại chịu thêm những cực khổ. Bản thân chị cũng bị ảnh hưởng căn bệnh thần kinh nên trí não không bình thường. Trong căn nhà lụp xụp và tồi tàn ấy dường như không có một tiếng cười. Từ nhỏ, chị đã phải vật lộn, bươn trải với miếng cơm, manh áo hàng ngày, nếm trải cuộc sống tha phương cầu thực đầy khó nhọc. Nhà nghèo không có tiền nên người bố quẫn chí đốt sách, bắt con nghỉ học. Sống chung trong một căn nhà với người bố bị bệnh thần kinh và người dì ghẻ nên chị thường bị đối xử tàn tệ. Chị bỏ nhà đến ở với cô giáo dạy tiểu học. Bị bố phát hiện đưa về nhà, chị lại bỏ sang nhà bác ruột ở. Từ đấy cuộc đời của chị bắt đầu những chuỗi ngày rong ruổi kiếm sống. Chị đi ở đợ hết nhà này đến nhà khác, ai cho gì ăn nấy, thuê làm gì miễn có tiền là chị đi làm, không phân biệt việc nặng hay việc nhẹ. Cuộc sống vất vả, cực nhọc, đã lâu chị không biết niềm vui, niềm hạnh phúc gia đình là gì. Để có chỗ chui ra chui vào, chị dựng tạm một túp lều nhỏ bằng tranh ở và sống qua ngày. Sau một thời gian khi Nhà nước có chính sách “xóa nhà tranh vách đất” và chị nằm trong hộ nghèo của thôn nên hai bố con đã được xã xây cho một căn nhà để ở. Niềm vui, niềm hạnh phúc khi có căn nhà vững chắc để ở mà trong mơ hai bố con chị cũng không dám nghĩ tới. Ai ngờ, ở được vài ngày thì người bố trở chứng đan bức vách ngăn ra, cho chị một góc nhà với chiều rộng khoảng 1,2m và chiều dài 2m, chỉ kê vừa chiếc giường và vài cái nồi nấu ăn. Việc đi ra đi vào và sinh hoạt của chị gặp rất nhiều khó khăn nhưng chị cũng không dám hé một lời. Chưa hết, quanh năm chị sống trong cảnh tối tăm vì không có điện.  Cuộc sống của chị Tiến khó khăn thiếu thốn đủ bề Bản thân mắc chứng bệnh ngớ ngẩn nhiều lúc nói năng khó nghe nên mọi người trong làng thường xa lánh. Mới 27 tuổi nhưng trông chị có vẻ già hơn rất nhiều. Nhiều lần chị chắt chiu, dành dụm được ít tiền mua con gà về nuôi để lấy vốn thì người cha nhân lúc chị vắng nhà đã bắt trộm gà đem đi bán. Thế là bao vốn liếng chị mất hết. Có lần, chị bị bố đuổi ra khỏi nhà vì nghi chị ăn trộm lúa khiến chị phải ngủ bờ, ngủ bụi cho đến khi có sự can thiệp của chính quyền địa phương chị mới được về nhà. Không một mảnh đất cắm dùi, quanh năm chị phải đi làm thuê cho người ta, tiền kiếm được chỉ đủ mua gạo ăn qua ngày. Nhiều hôm trái gió trở trời, chị lại đau ốm liên miên do cơ thể suy nhược nhưng cũng không có ai chăm sóc, thuốc thang. Nhiều lúc ốm nặng không có tiền mua thuốc, chỉ biết nằm quằn qoại trên giường. Hay thời gian không có việc làm, có khi cả tháng chị không biết đến chợ là gì. Tương lai phía trước của chị là không mái ấm gia đình, không trí thức và không có chỗ dựa. Rồi đây chị cũng không biết nương tựa vào ai khi sức khỏe ngày càng yếu dần và căn bệnh thần kinh thường hay tái phát. Lan Anh - Duy Tuyên Nguồn : Dân Trí |