Vừa chăm sóc con, chị Thoa vừa hổ thẹn với mọi người và ngậm ngùi với thân phận mình. Mới 17 tuổi, chị vâng lời cha mẹ, rời quê nhà ở ấp Ngọc Tuấn, thị trấn Cái Nước (huyện Cái Nước) sang lấy chồng vùng Giáp Nước, xã Phú Mỹ (huyện Phú Tân).
Hạnh phúc lứa đôi chưa bao lâu thì người chồng sinh tật “mèo mỡ”, ruồng bỏ vợ đang mang thai. “Bị chồng bỏ rơi, tôi quay về với cha mẹ ruột, nhà có đến 8 anh chị em mà chỉ có 4 công vườn tạp. Tôi sinh đôi nên đặt tên 2 con trai là Nguyễn Hào Anh, Nguyễn Hào Em” - chị Thoa kể.
Con được 3 tuổi, chị Thoa gửi con cho bà ngoại rồi ra TP Cà Mau làm mướn, ai mướn gì làm nấy, kiếm tiền gửi về nuôi con. Hào Anh học hết lớp 4 thì nghỉ theo mẹ làm mướn kiếm sống. Những ngày mưu sinh ở Cà Mau, chị Thoa quen biết Huỳnh Thanh Giang nên đã gửi Hào Anh vào đó làm từ lúc 12 tuổi với tiền công vài trăm nghìn đồng/tháng.
Chị Phạm Thị Thoa nói trong nước mắt: “Ở TP Cà Mau làm thuê kiếm sống, tôi đi bước nữa với người thợ hồ quê Nha Trang, có thêm bé gái vừa lên 6. Cha kế cũng biết lo cho con nhưng cuộc sống còn quá khó khăn. Tôi đành cho Hào Anh đi làm công, đỡ gánh nặng, học thêm nghề”.
“Bây giờ tương lai Hào Anh chẳng biết đi về đâu? Mấy ngày rồi, gia đình cậu Giang - Thơm có nói tôi làm giấy bãi nại rồi cho vài chục triệu để làm vốn. Họ còn nói thêm, nếu không thì sau này không được vui đâu!” - chị Thoa nức nở.
Thân phận người đàn bà nghèo không nói được nhiều về tương lai của mình, của đàn con thơ thất học, không nghề, không nhà cửa. Chị Phạm Thị Thoa lên giường bệnh bóp chân cho con đỡ mỏi, đỡ đau. Tay bóp chân con, nước mắt cứ rơi rơi, không dám nhìn lên.